TỪ ĐIỂN MIỀN TRUNG – GIỌNG QUẢNG TRỊ THƯƠNG CHIỀU
Tiếng miền Trung, đặc biệt là tiếng Quảng Trị, nghe cái là nhận ra liền. Nó không mềm như giọng Nam, không chuẩn mực như giọng Bắc – mà có cái “nắng gió” ở trong từng câu chữ. Nghe qua tưởng cứng, nhưng càng nghe lâu càng thấy chan chứa tình người, mộc mạc, thiệt thà và rất đỗi dễ thương.
Mỗi vùng một âm sắc, một kiểu nói. Cũng là những từ quen thuộc, nhưng người miền Trung lại “bẻ giọng” và dùng theo cách thật riêng:
• Răng rứa (Sao vậy?)
• Mô tê chi răng rứa (Không đâu cả, không sao cả)
• Đi mô rứa (Đi đâu đó?)
• Tau – mi (Tôi – bạn)
• Hấm (Ngon)
• Chộ (Thấy)
Nghe qua tưởng lạ, nhưng với người miền Trung – đó là tiếng nói quê nhà. Mỗi chữ là một lát cắt ký ức: khói bếp chiều, tiếng mẹ gọi bữa, giọng ngoại kể chuyện xưa, hay tiếng bạn gọi nhau í ới ngoài đồng.
Hãy cùng BAB Local bước vào thế giới tiếng nói miền Trung – nơi nắng khắt, gió Lào hong khô da thịt nhưng tình người thì ướt đẫm, đậm sâu và khó quên.
Ảnh: Sưu tầm