SERIES: CHUYỆN NGHỀ - CHUYỆN ĐỜI - CHUYỆN NGƯỜI
PHẦN 5: NGƯỜI GIỮ NGHỀ NÓN LÁ QUY HẬU – MỘT CHIẾC NÓN, MỘT ĐỜI NGƯỜI
Giữa miền quê yên bình của xã Quy Hậu (huyện Lệ Thủy, Quảng Trị), những âm thanh quen thuộc của đời sống vẫn vang lên mỗi sớm mai: tiếng cười nói rộn rã, xen lẫn tiếng lách cách của khung chằm nón. Ở nơi ấy, nghề làm nón lá đã không còn là “nghề”, mà trở thành một phần máu thịt – một nét đẹp đã gắn bó với người dân qua bao thế hệ.
Người Quy Hậu vẫn thường nói, “Làm nón là làm bằng tay, nhưng giữ nghề là giữ bằng tim.”
Quả thật, nghề này không dành cho ai vội vã. Mỗi đường kim, mũi chỉ, mỗi tấm lá được lựa chọn đều đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và tình yêu nghề. Chỉ cần lệch một sợi chỉ, chiếc nón sẽ méo. Lá còn non thì dễ rách, lá già quá lại dễ gãy. Ấy vậy mà qua đôi bàn tay của người thợ, những tấm lá trắng mỏng manh ấy lại hóa thành những chiếc nón tròn trịa, tinh khôi – biểu tượng dịu dàng của người phụ nữ Việt.
Ở Lệ Thủy, chiếc nón lá không chỉ che nắng, che mưa, mà còn là bạn đồng hành của biết bao thế hệ phụ nữ – từ cô gái đi chợ, người mẹ ra đồng, đến bà cụ ngồi tựa hiên nhà. Đằng sau mỗi chiếc nón là một câu chuyện đời: có hơi thở của đồng quê, có giọt mồ hôi rơi giữa trưa nắng, có nụ cười hiền hậu trong buổi chợ chiều.
Người ta bảo, mỗi chiếc nón lá là một mảnh hồn quê, là chứng nhân cho sự bền bỉ, nhẫn nại và tình yêu quê hương của người dân Quy Hậu. Dù cuộc sống hôm nay đã khác xưa, nhưng ở nơi này, vẫn còn những bàn tay khéo léo, những trái tim đầy nhiệt huyết đang ngày ngày giữ lấy nghề, giữ lấy nét đẹp truyền thống không thể phai mờ.
Và khi bạn ghé Lệ Thủy, hãy thử dừng chân ở Quy Hậu – nơi những chiếc nón lá vẫn được chằm bằng tình yêu và ký ức. Biết đâu, bạn sẽ nhận ra rằng, một chiếc nón không chỉ để đội, mà còn để cảm – cảm cái hồn quê mộc mạc, cảm cái tình người sâu nặng như chính đất và gió nơi miền Trung này.
Chuyện nghề ở Quy Hậu – nơi chiếc nón lá không chỉ là sản phẩm, mà là câu chuyện về một đời người gìn giữ hồn quê Việt.






